Nỗi bức xúc của một dư luận viên khi đọc bài ” Không thể áp đặt” trên báo QĐND

Standard

Nỗi bức xúc của một dư luận viên khi đọc bài ” Không thể áp đặt” trên báo QĐND

questionmark10Thật chẳng hiểu thế nào!
Chẳng thể nào hiểu nổi, một tờ báo lớn như Quân đội nhân dân lại giao cho cặp vô danh tiểu tốt Phương Anh – Ngọc Vân viết bài về chủ đề Hiến pháp, rất quan trọng và cực kỳ nhạy cảm, như bài Không thể áp đặt.
Về bề dày kinh nghiệm và học thuật Mác – Lênin trong nghề viết báo, nghề lý luận chính trị, cặp Phương Anh – Ngọc Vân chưa hề có tên tuổi, chưa từng nổi tiếng. So với những anh cả, anh hai danh tiếng vang lừng trong lĩnh vực này như Nguyễn Viết Thông, Trần Đăng Thanh, Nguyễn Thanh Tú… thì Phương Anh – Ngọc Vân còn lâu mới được gọi là học trò, chứ chưa nói là học trò yêu, học trò quí.
Vậy mà cặp tác giả này vẫn cứ “liều mình như chẳng có”, múa bút nhơn nhơn. Thật không còn biết mình là ai nữa.
Trước hết nói về tiêu đề bài báo “Không thể áp đặt”. Chẳng người nào có chút học hành lại dùng từ áp đặt để nói về việc các thế lực thù địch “áp đặt” cho chính quyền, cho Nhà nước ta phải làm điều này điều nọ. Áp đặt là một sức ép từ trên xuống, từ nơi có quyền lực xuống kẻ yếu hèn. Khi không có đủ lý lẽ, không còn tình cảm thì kẻ bề trên thường áp đặt cho người bên dưới, buộc phải làm điều hắn ta muốn. Bao giờ cũng vậy, đã gọi là áp đặt thì không thể có tính thuyết phục. Người bị áp đặt vốn ở thế yếu, buộc phải làm điều họ không muốn, mà chẳng hề tâm phục khẩu phục cái kẻ bề trên kia. Theo cái lẽ ở đời, chỉ có chính quyền mới có được cái quyền lực để áp đặt cho nhân dân, chứ làm gì có chuyện ngược lại.
Ấy thế mà cặp tác giả “non trẻ” Phương Anh – Ngọc Vân cứ khơi khơi giật tít “Không thể áp đặt” một cách ngon lành, trong khi chỉ muốn nói một điều mà các phương tiện truyền thông của trong bộ máy tuyên truyển khổng lồ của ta ngày nào cũng nói, đó là không thể loại bỏ điều 4 ra khỏi hiến pháp, không thể chuyển nhà nước ta từ độc đảng thành đa đảng.
Phần nội dung của bài thì nhạt hơn nước ốc. vu vơ vút vít, lặp đi lặp lại những điều không thể sáo mòn hơn của bao tờ báo khác. Cứ tuyên truyền theo cách này là hỏng, cực kỳ phản tác dụng. Người dân mong đợi những gì mới mẻ, có lý, có tình. Cái kiểu lý luận cù cưa như Phương Anh – Ngọc Vân thì thật phí công in báo. Đã thế, cặp tác giả này còn rất ẩu tả, phang bừa những câu hồ đồ về chính trị, sai trái về ý nghĩa. Có thể dẫn ra vài ví dụ:
– Chế độ đa đảng chỉ là sự phản ánh tương quan lực lượng chính trị, chứ không phải là “sự lựa chọn không ngoan của lực lượng chính trị chiến thắng” như họ từng rêu rao.
– Điều 4, chỉ là sự phản ánh thực tiễn lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng Cộng sản Việt Nam trên một nửa thế kỷ qua. Điều 4 trước hết là trọng trách của Đảng trong việc bảo vệ thành quả cách mạng của nhân dân ta; là tiền đề, điều kiện để Đảng làm tròn sứ mệnh lịch sử xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Mấy cái “chỉ là” nêu trên cho thấy cặp tác giả này đang thiếu i-ốt một cách trầm trong. Hơn nữa , một điều vô cùng sơ đẳng, đó là Hiến pháp luôn luôn là bản khế ước của xã hội, là văn bản pháp luật cao nhất. Cho nên nói rằng “chỉ là sự phản ánh thực tiễn lãnh đạo…”, “là trọng trách…”, “là tiền đề, là điều kiện…” tức là đã bóp méo ý nghĩa của Hiến pháp. Lập luận như thế thật hồ đồ ấu trĩ, thậm chí là phản động. Hèn gì các thế lực thù địch rất coi thường khinh rẻ trình độ lý luận của các nhà lý luận của ta.  
Nhưng luận điệu xằng bậy nhất, hàm hồ nhất và cũng phản động nhất mà cặp tác giả đã tung ra trong bài là: “Đảng Cộng sản Việt Nam không đưa ra các quyết định buộc Quốc hội và Chính phủ phải thực hiện”.
Phải chăng tác giả muốn xóa bỏ vai trò lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện của Đảng? Đảng không lãnh đạo Quốc hội và Chính phủ của VN thì chẳng lẽ lại đi lãnh đạo Quốc hội và Chính phủ nước khác? Quốc hội và Chính phủ VN đã thực hiện bao nhiêu đường lối, chủ trương, quyết sách lớn, nếu không phải là của Đảng thì còn của ai? Cặp tác giả này bàn về Đảng cầm quyền mà lại ẩu tả, không có lập trường, không có tính đảng, tính giai cấp đến mức này a?  Phản động đến thế thì hết thuốc chữa. Đã phản động lại còn tỏ ra nguy hiểm.
Với niềm bức xúc vô hạn của một dư luận viên, đề nghị báo QĐND kiểm điểm nghiêm túc về mặt lập trường tư tưởng đối với cặp tác giả Phương Anh – Ngọc Vân, không cho viết báo 1 năm. Trong một năm đó hãy thuyên chuyển Phương Anh – Ngọc Vân sang công tác bỏ mối báo Quân đội nhân dân đến các sạp báo trên toàn quốc để thử thách nhận thức chính trị và chứng tỏ năng lực. Cũng đồng thời để bản báo quan tâm theo dõi số liệu, qua đó thấy được sức hút của báo Quân đội nhân dân đối với nhân dân như thế nào.
Nếu chẳng may kết quả là nhân dân không mặn mà với bản báo thì tốt nhất nên đổi tên báo Quân đội nhân dân thành báo Quân đội cho nó nhanh, đỡ lằng nhằng ! Nhân dân cũng đỡ thắc mắc vì bị lạm dụng tên tuổi !

Dư luận viên VO VĂN VE

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/5/5/5/231389/Default.aspx

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s